21/7/14

GEISHA


Thơ: Hoàng Rô
Tranh: Một Danna



Nhục bồ hòn đoàn viên khát lạn
tỏ mĩ miều rạnG khiếu bờ cong
đêm nến Hơi sương giang xói lọng
lục bảo vòng quay giấc lỆ mơ
viết câu thơ không Gá gờ ý nghĩa
cơn mỊ hoang phơi đôi dòng lộ địa
tẢ hữu tình một chước hồng hoa.

N_G_H_Ệ_G_I_Ả
G_E_I_S_H_A

G – yuGata
Nhặt hình hồng trong bóng chiều.
Nắng liêu xiêu
nhấc lên từ vũng nước.

E – sakE
Đời say đâu phải bởi rượu thơm
mà bởi nụ hôn trên gáy.
Nếm rượu chảy từ đầu.

I – yukI
Thỏi son rơi trên phấn tuyết hoa
Hòa tan thành nước.
Ngước nhìn giọt lệ.

S – Sakura
Hoa anh đào rơi
mặc những cuộc đời. Trong quán rượu
nụ cười rơi ô cửa.

H – Hoshi
Những ngôi sao ca hát.
Ca kĩ thuật đêm khao khát tình yêu
dưới trời sao lấp lánh.

A – Aki
Bốn mùa trà rượu.
Bốn mùa khách qua.
Mùa thu lá bay qua chén rượu.

GEISHA
YUGATASAKEYUKISAKURAHOSHIAKI

SAYURI
Khi tình yêu là mục đích cuộc đời
những cuộc chơi đương nhiên là bào ảnh,
bao đam mê hóa thành câu chữ,
thác đổ rơi loạn mất hiệu ngôn từ,
bữa tiệc vui là phù hoa ảo vọng,
đêm ái ân thoáng giấc mộng lầu hồng.
Tháng năm qua còn lại điều chi?
Rượu đã mất, ngôn từ đã mất.
Có thật tình yêu?
Có chăng mục địch cuộc đời?
Tình yêu không diễn lời, không mục đích
Không rơi vào bẫy ngôn từ dị nghịch.
Tình. Yêu.
Làm nghệ giả vì cuộc yêu thầm hẹn,
nửa tâm hồn trót trao lửa nhon nhen,
đánh đổi cuộc đời, đánh đổi ngàn kí tự.
Đổi lấy sự ảo hư?
Không!
“…Tôi mơ thấy tôi đang dự một buổi đại tiệc ở Gion, đang nói chuyện với một ông già, ông ta nói với tôi rằng vợ ông, người vợ ông rất thương yêu, không chết, vì những lạc thú mà họ đã cùng nhau hưởng vẫn còn sống mãi trong lòng của ông…”
Bởi trái tim run lên sự thật,
cuộc tình duyên tạo số phận đời người.
Lời yêu không dối trá.
Là lời thật duy nhất của nghệ giả.
Tạo ra nghệ thuật.

NGHỆ THUẬT
Nghệ thuật là cái đẹp.
Cái đẹp đến từ đâu?
Từ hệ dòng ý thức
trực tiếp bởi ngôn từ
khái niệm tự bó hẹp
đẹp chỉ là diễn đẹp,
đẹp theo thời kì, theo vùng văn hóa.
Không thể đẹp tất cả!
Đẹp không là vĩnh cửu,
những giai đoạn suy tư
nghệ sư tìm đẹp mới,
nghệ thuật luôn đổi mới
chuyển kiếp như cuộc đời,
nghệ thuật tương đối như thời gian.
Cái đẹp đâu hân hoan
có khi là bi kịch
có khi là ác nghịch,
người này thích hài hòa
kẻ kia yêu lệch lạc.
Đẹp theo kiểu xa hoa,
đẹp theo kiểu rối ra nhếch nhác.
Đẹp có khác xấu không?
Khi lồng vào so sánh,
xấu đẹp là hư ảnh,
lấy vạch nào phân minh
hai bờ hình xấu đẹp?
Nghệ thuật đã bị kẹp
bởi nghĩa “đẹp” so với “xấu” mà ra.
Vậy là
Nghệ thuật rất vô thường
……………… tương đối
……………… trôi nổi
……………… bất định
như số mệnh nghệ gia
……………. nghệ nhân
……………. nghệ sĩ
……………. nghệ sư
……………. nghệ giả
“… Nhưng bây giờ tôi thấy rằng thế giới của chúng ta chẳng khác nào ngọn sóng dâng trào trên biển cả. Cho dù chúng ta thành công hay gặp thất bại, thì đàng nào chúng ta cũng nếm mùi đau khổ, tất cả trước sau gì cũng bị thời gian cuốn trôi, như mực nước trên giấy, sẽ bị thời gian xoá mờ.”
Geisha.
Lúc trước có cả đàn ông,
giờ chỉ mang nghĩa là phụ nữ,
khi danna nghịch chữ
lại là nghĩa người tình,
geisha là vô định,
không thể thấy một mình,
không một bến bờ ngữ nghĩa.

BẾN BỜ
Bến đợi số phận nơi nao
vạn năm ba cõi sóng trào luân phiên
cuộc đời say đắm mê tim
trùng luân khổ nghệ thuật tìm nơi nao
cầu vồng thắp sáng trên cao
soi tình trong cõi mận đào nhớ nhem
triệu mặt mạng vén lên xem
toàn là kí ảnh lấm lem nhạt nhòa
bút quăng vấy mực cánh hoa
lệ rơi xuống nước xâm hòa bóng câu
không mình trôi giữa đêm sâu
vần thơ thất sắc chân cầu chữ hoa
sóng đời năm tháng trôi qua
nghìn trầm biển dạt đào ba sóng lòng
đảo nhỏ viết dấu mênh không
vườn thiền bến đợi nghệ nhân trở về
đá đêm in chiếu trăng xê
kinh đô kí nghĩa âm thề trà gia
hỏi ra tiếng nhạc geisha
trăng soi réo rắt lời ca đêm đàm.

TIẾNG NHẠC GEISHA
Thuật trong cõi cầm sa tao ngộ
lữ khách hành bốn bể phiêu du
cuộc đàm duyên một khắc thiên thu
biết kiếp trước nợ nhau kí hiệu
trả kiếp này khắc điệu câu ca
lên dây gió thổi bụi châu xa
xuống cần sóng xô bờ thác đổ
gõ qua mấy tiếng nhạn bay mơ
ngoảnh mặt lại lơ thơ hoa rụng
tiếng hoa ngấm nước nghiêng dòng
miên man rải cát bờ sông yên hà
dứt phím trầm thở dài lặng lả
chén rượu hàn kể tiếng huyên xưa
khi Đông kinh cầm giai bậc nhất
hoa anh đào ghen mặt vườn khuya
sa-kê ấm nồng năm tháng
khi lên phím trời cao lạc nhạn
nhấn cung càn đất đã rêu xanh
thời gian qua chẳng đợi âm thanh
nhìn Phú Sĩ hoen màu son phấn
khách qua như anh đào xuân muộn
kí ức huy hoàng rải khắp sân
đêm cô ngước nhìn trăng đơn độc
nảy gót đàn khóc giọt sương hoang
tương ngộ đều xem thân bèo bọt
duyên sắt cầm chẳng phải ngẫu nhiên
thoát trần chẳng phải Phật Tiên
cùng là bào ảnh, cùng thiên kí hình
cạn mấy lời rượu ghi trong dạ
thoáng trăng tròn nấc tiếng gà khêu
u bình đôi ngả thân nêu
giật mình tỉnh giấc chuông kêu cánh chùa.

Nghệ giả!
Và đâu là nghệ thật?
Thuật gei-sha
Thuật về những đóa đời
Bằng những câu lời hạn hẹp
Chỉ một từ cái

ĐẸP!

EXISTENTIALISM



Thơ: Hoàng Rô
Tranh: Một Danna



nhìn thế giới từ Dưới ngục sâu
thấy lO âu đan xen hoảng sợ
có tâm hồn tinh khiết hoang Sơ
mà thế nhân gọi là khùng điên ngốc nghếch
máu Trần gian nuôi đầy cOn mắt lệch
những h tâm xếch một phía chân trời
chân trời kia là những câu lời
Viết lên bởi siêu nhân kí tự
hộp phấn lời thoa trên tấm Suy tư
che vết sẹo hồn thơ tên tội phạm
Kìa địa đàng quỉ ám điều tiêu
tiếng dã man vang từ trái Yêu thổn thức
là con người muốn sống bằng tâm thực
không cao sang sực nức giả hương
chỉ tình thương dọc đường thật sống
D…… đáy
O………. trần
S…………… gian
T………………… rộng
O…… hai tiếng HIỆN SINH……………
EXISTENTIALISM
V………
S……
K…
Y

E X I S T E N T I A L IS M
I S E T A M

I – kIerkegaard
Người tình kiều liễu hé khờ môi
hương gáy say lan màu bóng tối
ngợp tình yêu vẫn thấy đời tội lỗi
những hoài nghi mơn trên sóng ngực đồi.
Hoài nghi tôi, hoài nghi tồn sống,
trong cơn nồng nghi mớ mộng tình yêu.
Khung cửa đôi liêu,
đêm mê thiêu lát đèn bước bạc,
chuông nhà thờ lẽo lạc chốn hoài nghi.
Đức tin đi hỏi đức tin là gì?
Lời dối lừa gắn bờ mắt giả mi,
âm cầu nguyện phát ra từ miệng quỷ.
Hủy.
Lấy trái tim soi “đức tin” trong trẻo,
ánh “hoài nghi” tạo nghĩa đồng theo.
Hoài nghi chính là đức tin trong sáng!
Đêm say tình, say dấu hỏi cong.
Hỏi ngực yêu: tay nào trên biển rộng?

S – nietzSche
Bơ vơ đứng giữa ngã chợ đời,
chọn đớn đau tìm lời chân lí.
Những tâm hồn tan nát sầu si
mang vẻ đẹp thần bi thoát tục,
giật mình lắng nghe khổ thương khúc
tận cõi lòng sôi sục nhựa sống dâng,
quên bẵng đi thiện đạo trí tầng tầng,
quên kí hiệu dối gian chắn lận.
Lòng từ bi che nỗi sợ quả thân,
núi tri thức đè bản năng nghẹt tận,
ánh niềm tin xuyên ngực lép máu tuôn,
băng vết thương bằng siêu hình dải cuộn.
Trước nhà thờ đôi lời sám hối muộn,
tự dối mình bằng những tiếng ăn năn.
Nào, lấy khăn lau mắt cha chủ nợ.
Thượng đế chết rồi, nô lệ ơi!
Địa ngục đây bỗng lặng ngắt như tờ,
những dấu biểu ngàn năm giờ hư ảo,
vạc ngục trần hỏa táng Đấng Tối Cao.
Thế giới sẽ ra sao?
Chợt…
Tường đạo đức vỡ trăm ngàn mảnh nhỏ,
là sức mạnh người hùng khát tự do,
là siêu nhân vượt qua mọi nền văn hóa nhỏ,
rồi giết người không tội lỗi đắn đo?

E - hEidEggEr
Con mắt ta nhìn thế gian hiện hữu,
lấy gì nhìn con mắt ta đây?
Ego kéo thế giới quan thức dậy,
điểm tựa nào đỡ đậy cái tôi?
Hàng ngàn năm dasein vùi trong bóng tối,
cái tôi này trộn lầy lội trần gian.
Đặt lịch sử nặng trĩu bàn cân,
sự kiện nào being chân chia vạch?
Mốc siêu hình được ghi trong sách,
là một thứ giả siêu hình mong manh.
Những kí hiệu đóng băng trong khói lạnh,
ướp vào đầu đau buốt lưỡi răng,
và thuốc độc mà tri thức luôn mang
là chất ướp cho xác đời đang giả sống.
Tách tồn tại ra ngoài hiện hữu động
thấy thể chân xa rộng không bến bờ,
hồn siêu việt lan khắp chốn kinh thơ,
nấp hàm ngôn trong tiềm thức siêu mơ,
siêu thế giới ở hiện sinh vô thể?

T – sarTre
Bức sinh tồn vẽ những cảnh xa xăm,
tiếng bản năng giữa vòng say lạ lẫm.
Tận cõi lòng thét những lời câm,
trên miệng nôn xảo ngôn hí hận.
Trong hầm đời bày bao trận trừng đau
cho bản chất theo sau hiện sống.
Cuộc phiêu du chìm trong giấc mộng,
nhìn đất khô hố hổng rạn phai,
giữa chợ hoang trần mình quay lại
tìm bản thể vu dại hư ngô,
thấy tự do không một chút mơ hồ.
Bỏ phồn hoa đắm hồn trong suy ngộ,
vứt sách tri phơi mình trên hè phố.
Không biết gì. Không biết khổ đau.
Phải để cho hiện sinh bắt đầu
là cội nguồn của mọi màu bản sắc,
tính nhân bản không cần thắc mắc
cuộc sinh tồn tự khải mặc giá trị yêu đương.
Quên hết mọi đường,
chìm trong sung sướng,
mơ tuởng tự do,
không lo người khác,
sự đời bỏ mặc?

A – derridA
Cuộc sống tràn ngập những hồng tâm.
Đó, hiện sinh mang tên độc tẩm.
Hướng tới bản năng câm
cũng là âm “hướng tới”,
bởi logos chắn che những mong đợi,
những tự do bản sống chơi vơi.
Rồi “hiện sinh” cũng chỉ là dấu đời,
vết chữ câm trôi vô vàn kí hiệu.
Đặt “hiện sinh” vào hai chiều đối nghĩa,
thấy “hiện diệt” tối tỏa nguy nga
(existence – dietence).
Đến khi “tồn tại” bước ra,
ta chợt nhận là “không tồn tại”
(existence – non-existence).
Cuộc sống ư? Chính là học chết!
Học sống, không là gì hết,
chỉ học chết, học chết mà thôi.
Sống chết hai bờ
không thể chia nghĩa.
Trên dòng hiện-sinh-diệt,
tháng năm có biết
hướng chảy logos?

MMột danna
……………………nơi tạo mình
khóc lên hai tiếng hiện sinh
buồn vui thế cuộc lặng thinh đáy lòng
mặc trôi thơ ý theo dòng
đời người năm tháng sóng sông vô thường
trải qua tình cuộc tư tương
công danh phù ảo khói sương tan dần
thấu tâm vũ trụ hợp tan
giật mình tóc bạc nhớ năm ra đời
cháu con tụ hợp nhắn lời
lặng nhìn cười mỉm quay……

ISETAM
IJKHIENSINHTEUEFJTQWRAMKIFHMUM
HIỆNSINH

Sống hết mình cho hiện tại,
cho những gì đang diễn ra,
cho địa ngục bỏ qua,
cho thiên đàng tiếc nuối.

Nét chăn



Thơ: Hoàng Rô
Tranh: Một Danna


“…Trong giấc mơ tôi thấy một phụ nữ rất đẹp. Nàng nằm trên giường, vội trở mình mở chiếc chăn đắp nhưng không để cho tôi thấy thân hình nàng mà để cho tôi nhìn thấy chữ “d” in trên khăn vải trải giường, chữ “d” mà tôi đã viết theo thư pháp, nó dài và mỏng manh như triển vọng của chúng ta vươn tới trí tuệ cao cả
(thư của Walter Benjamin gửi Gretel Adorno)
.


…D…
DẬP DỜN…DỒI DÀO…DAI DẲNG…DÂNG DÂNG…
Ngay lúc này tôi thấy sóng DÂNG,
những nét cong kéo hồn ra biển cả.
Đêm bạc đầu gió động trên da
bọt va vách đá
mòn thành chữ “a”.
Âm “a” ngoi ngóp cổ vực sâu
mùi tóc đen che mất nửa phụ âm đầu
không thể tạo thành từ, câu…Đến tận
cùng hân hoan vẫn
lo lắng. Rên âm “â”
ngộp ngạt. (vì không thể tạo vần
với nguyên âm “â”)
Những trinh âm trong đêm,
những nét mềm đứt gẫy
rơi trên chăn
mồ hôi mặn…
.
Ngay lúc này tôi không thể tạo tiếng kêu
vì nguyên âm rơi rời các kí hiệu.
Phụ âm “d” vật vờ trong vô thức
mong chắp hình với một nét sơ âm,
nền bào ảnh của bức thư pháp câm
là tiếng xoáy dài từ cánh đồng của Van Gogh.
Vào vùng cỏ mọc
nghiêng như tiếng gió nhẹ cối xay.
Nhưng âm này
vẫn không phải là tiếng,
chỉ mập mờ trên miệng
như nét kí tự vu vơ.
Tôi kiên trì kí âm tiếng thở.
.
Ngay lúc này tôi lấy bút vẽ cấu trúc giấc mơ,
kết nối dật dờ những kí ảnh
viết thành văn ngữ.
Giấc mơ câu chữ.
Tôi đã có thể nói tiếng mơ!
Là tiếng bản năng hé mở,
hú tiềm âm không mảy may hãi sợ
ngạc nhiên “ơ”.
.
Khi tiếng mơ vang lên trong vô thức
tôi biết mình đang sống thế giới thực. Từ
những kỉ âm riêng tư,
những ảo hình quá khứ,
những diễn sự vị lai,
chắp nối lại, xen giằng cấu trúc.
Tôi tìm một từ mơ, sờ vào, tưởng là thực,
nhưng bất ngờ tan bóng chữ ra xa.
Một nét khác biến hình rất lạ, chạy đến
rồi uốn dải êm êm,
múa may trên chăn đệm.
Điệu đẹp quá, tôi chạm vào chỉ còn lại vết dơ dơ.
Tôi hoang mang đâu thực đâu mơ?
Những nét chữ đây rõ ràng là thực,
sao biến vô thường mất dấu như mơ?
.
Tôi giật mình:
- Ta đã làm với nét chữ?
- Không! – em trả lời – với nét chăn.
.
N_É_T_C_H_Ă_N
…HCCENĂTCHÉNCÉTĂNTÉCCNĂHHHÉTEENCHECĂNNTTCEĂHĂĂEEEETTCCHĂENNHT…
CHÉN HÉT CĂN
.
CHÉN
Đây CHÉN rượu tôi đổ trên da,
em lấy bút lông hòa thành nghiên mực
vẽ lên chăn những phi hình ảo tướng.
Thập mục đồ biến hình tròn suy tưởng
sức sừng ngưu đâm thủng màng vô minh
mất dấu trâu, mất cả tướng mình
chỉ còn lại hư không tịnh dục.
Quay lại đời với mùi hương sực nức
tiết ra từ bản gáy đê mê,
mùi rượu hương thấm lan kinh kệ
nét chữ nhòa tụng những tiếng nhơ nhơ.
Thoáng âm rên ngắt ngang cung mõ
giật kinh thần thoát giọt kinh tinh.
Trên môi chăn hoen dấu âm tình,
ôm sóng biển phơi mình bất tận.
Trôi nổi mê man,
mặc ngày qua đêm nhãng,
mặc tháng năm tan…
.
HÉT
Tôi muốn HÉT nát bầu trời chăn
cho thỏa thê đến khi sóng ngực lặn.
Ngực chăn oằn dâng thủy triều dựng
cột sóng lòng quét sạch sự sống nhân gian
cuốn trôi những lo toan
dập vùi tâm tư lãng mạn
chỉ có nỗi ham mê trập trùng biển cháy
sóng đỏ phừng phừng đốt xém mặt trời say,
tiếng khát kêu làm núi cao nứt đổ
đáy vực tràn nham thạch nhấp nhô,
địa ngục sâu giật mình rung chuyển
sập cột trời tan nát chốn thần tiên.
Ba cõi tâm tiêu điều những suy tưởng
kí biểu vạn năm cũng bị nướng cháy tàn.
.
CĂN
Thiện CĂN ở tại lòng ta,
chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.
Cuộc vui tan hợp nay mai
chữ duyên ẩn hiện địa thai cõi đời.
Chữ yêu hiển hiện khắp nơi
mà sao truy đuổi bóng lời vô viên.
Chữ tình che lấp cơn điên
khát khao nhục dục không biên giới đời
kiếp qua kiếp đến chơi vơi
trầm luân si khổ không rời nét chăn,
là duyên dục nhiễm tháng năm
dù cho mất chữ vẫn hằn vết mơ.
Nét chăn ghi nghĩa câu thơ
tặng riêng ham muốn nàng thơ đáy lòng.
Dù dâm dục vẫn sáng trong,
dù là ảo vết trong lòng mãi yêu.
.
Tấm yêu kiều
dẫn tôi vào mê lộ chữ nghĩa. Lục
kí tự nhục dục
còn rớt vết trong những ngăn
chăn. Còn sót lại
tiếng kêu điên dại.
Tinh.
Túy. Trùng.
Trập trùng biển say va
đập sóng da
vào miền ngữ nghĩa lạ.
Mùi hương bay thoảng qua
gởi đam mê bất chợt.
Dòng biển nóng ngầm chảy không ngớt,
sục sôi con tinh kí tự
ẩn chứa hoài bão suy tư
xuất dài theo thế kỉ.
Những kiếp đời phong ba ngạo nghễ
rồi cũng về với tấm chăn.
ở đó chiếc xe kí tự lăn thỏa thích.
Bởi ngôn từ chính là ham muốn.
Ham muốn được kêu la.
Ham muốn được hú.
Hú rên những kí tự.
Và đây là giấc ngủ
anh bình yên chìm trong tiếng em ru.
Tháng năm qua ngược xuôi người thế lữ
khách trần gian rong ruổi cuộc tiêu dao.
Những trận vui thoáng hắt bóng hoa đào
kiếp diệu bào khói bay chớp mắt
ngoảnh mặt lại vết buồn vui biến mất
chỉ còn lại mùi thơm người thật
thoát thai từ những giây phút hân hoan.
Dù phát ngôn luôn là những dấu bất toàn,
dù kinh thơ viết hỗn chằng móc loạn,
dù kiếp người chỉ là một giấc chiêm bao
nhưng chiêm bao cũng tạo từ kí hiệu.
Vẫn sống với giấc mơ yêu
vì chữ yêu đã là kí tự.
Và cuộc đời chỉ là những tâm tư
không thực không hư.
Tháng năm qua không có gì bất tử,

chỉ nỗi đam mê nuôi sống nhựa đời.

Những thế kỷ


 (tại Hoàng Thành Thăng Long)
Thơ: Hoàng Rô

Tranh: Một Danna


Thuở xưa, nơi uy nghi lộng lẫy.
Nay, gió lạnh mảng rêu con.
Rằng lẽ thịnh suy là chuyện muôn đời,
tiếng than thân vang từ lời nghễ ngự,
cuộc phục hồn dậy từ nét vỡ hoang sơ.
Những thế kỉ viết trên bức thành cổ,
dải thăng trầm thoáng hiện nét tường rêu,
cả trăm năm gói tròn trong nguệch ngoạc,
cuốn sử dày cũng chỉ một tiếng “diễn” khắp nơi.
Những kỉ nguyên tưởng kéo dài không bến đợi,
rốt cục rồi cũng tự đào hố chôn thời gian.
Những tuyên ngôn tưởng khải huyền tiếng sấm,
cầu xong rồi nguyện một câu kết điếu văn…
Thế kỉ! Thế kỉ!
thế kỉ trong khoảnh khắc
thế kỉ một chớp mắt
thế kỉ tôi.

T_H_Ế_K_Ỉ
(là một chữ T quy ước chặn)

Thế kỉ Tôi là một trò đùa ngôn ngữ
Tiếng hư danh làm méo rách Tâm hồn
Tên được rêu rao và bán chào giá rẻ
Tung hô ngộp Trời.
Thế kỉ Tôi là mặt người để mua bán
chốn chợ Trời làm nhàu nát một cái Tên
cả trần gian lao vào cuộc đấu giá
đông đỏ viếng xem.
Thế kỉ Tôi là một lần được nói
những tiếng câm ngậm lửa chiến trường xa
súng được ngợi ca và lời được bịt kín.
đầu lưỡi Trăng Treo.
Thế kỉ Tôi là một sát na im lặng
dòng suy Tưởng chạy mải miết Trăm năm
những thế hệ dùng đô-pinh ngữ nghĩa
về đích chậm một…
Thế kỉ…

T_H_Ế_K_Ỉ
K_H_I_T_E_^_?_I_T_?_^_E

KHI thời gian là một sợi dây liên kết
những kiếp lời tự trói buộc lẫn nhau
Lời được tôn vinh và Lời được giẫm đạp
là những khúc đoạn của sợi dây.
Lời không khởi thuỷ.
Và thế kỉ không là những con số phân chia.

…cuộc sống không bắt đầu
kỉ nguyên không điểm cuối
trần sinh không có tuổi
cuộc rong ruổi nhân gian
quên tháng năm an nhàn
trên vách tường rớt lịch
những đua tranh ngỗ nghịch
thoáng hé mở trên môi
những truy hoan suy đồi
thoáng rơi trên chiếc lá
khổ trần gian gấp lại
mỏng như lớp giấy can
vẽ những lời nhung nhớ
vẽ những tiếng hoang sơ
thế kỉ lặng như tờ
nghe tình trăm năm thở…

…những vần thơ có thể kéo dài hàng thế kỉ, những cuộc tình nhung nhớ hàng trăm năm, tên vẫn được kêu, lời vẫn được nói…hạt sống nảy mầm khắp chốn bùn đen, hương sen toả ra từ đáy hồ tanh tưởi…thế kỉ dài mà ngắn như một nguyên âm, kêu lên không thành tiếng nói…còn câu truyện kể lịch sử của ông nay chỉ là phụ âm, chỉ âm thầm trong khoang miệng…cuộc tình dai dẳng mà không có lời định danh cho cảm xúc, những thế kỉ không thể hiện ra rõ ràng, chỉ là tàn dư của kí ức…

Trăm năm, những người tình.
Thế kỉ, những con tinh.
con tinh của cuộc tiêu phòng
nảy mầm duyên sống trong vòng hợp tan
chuyển luân những kiếp chân ngàn
dậy lên tiếng thở trong màn vô minh
tiếng đời từ lúc khóc mình
trăm năm cái sống âm tình luôn kêu
giọt ham mê vẫn rơi đều
dù trong cung điện dù lều hoang vu
dù triết gia dù tên tù
dù vùng thôn dã dù nơi kinh kì
đều giống nhau thế kỉ
đều tiếng gọi con tinh.
Gọi thế kỉ trên tường rêu sống lại
Nét hoa văn đã ngủ cuộc sống dài,
nay mượn hồn từ để hiện thân truyền khải
câu sấm truyền rắc khắp chốn đồng dao.

Trăm năm, trăm năm.
…hồ sen đồng mặn
núi chặn thác rơi
trẻ con ra đời
ngày mù sương tán
chín năm ngao ngán
nằm duỗi tiếng chim
tiếng khách im lìm
chìm nơi thôn dã
núi lở đá lăn
ngày nằm đã hết
thức dậy kêu thét
đốn một trăm tre
năm ấy mùa hè
thiên binh thế chẻ
lao xuống nhân gian
tỉnh giấc kinh hoàng
cơn mơ bên cửa…

Những thế kỉ qua đi,
lời vẫn ở lại.

Gió thời gian thức đêm dài mái tóc.